Hiện đại khí phi của điện hạ – Chương 15 : Thoát nguy

Nhan Tiểu Ngọc quay đầu, trở lại trừng mắt hắn, “Còn không phải là do ngươi, trên người của ta rất đau!”

 

Tiêu Ninh Lan thấy trên quần áo nàng quả thật có vài chỗ đã thấm ra vết máu, hừ lạnh  vài tiếng nói, “Ngươi đừng lộn xộn, ta giúp ngươi buộc đai lưng lại!”

Nhan Tiểu Ngọc”Nha” một tiếng, thật sự không hề lộn xộn nữa, chỉ là tùy ý để hắc y nhân dẫn đi, Tiêu Ninh Lan cổ tay bị trói, cũng không quá thuận tiện giúp nàng buộc đai lưng, hắn bàn tay to ở bên hông nàng lục lọi, Nhan Tiểu Ngọc thét lên, “Ngươi tên sắc bại hoại, ngươi sờ ở chỗ nào vậy?”

 

Tiêu Ninh Lan ở bên hông nàng hung hăng ngắt một cái, nàng đau hét rầm lêm, miệng vết thương của nàng, giống như lại chảy máu rồi.

 

Hắc y nhân ở một bên cười trộm, dần dần buông lỏng cảnh giác, Tiêu Ninh Lan lục lọi nửa ngày, cuối cùng cũng đem thắt lưng của nàng cột lại một nút xiêu xiêu vẹo vẹo, khi đi đến bên vách núi, hắc y nhân quay đầu lại, đối với hai người âm lãnh cười, “Bây giờ là thời điểm hai vị ra đi . . . . . .”

 

“Ra đi gì? Tại sao phải ra đi?” Nhan Tiểu Ngọc nhìn vách núi sâu không thấy đáy có chút cà lăm, không thể nào, những người này muốn giết người diệt khẩu?

 

Tiêu Ninh Lan mặt không đổi sắc, đưa lưng về phía lưng cùng Nhan Tiểu Ngọc, tay của hắn giấu ở đằng sau không ngừng  hoạt động, hắc y nhân đem hai người đẩy tới bên vách núi, Nhan Tiểu Ngọc ý thức được ý đồ của hắc y nhân, nên bị dọa hét rầm lên.

 

Không đợi nàng thét lên xong, hai người đã cùng một chỗ bị đẩy xuống vách núi, tiếng kêu của nàng thật sự khủng bố, Tiêu Ninh Lan cảm giác màng tai sắp bị phá nát. Đồng thời từ trong tay áo hắn đã rút ra một chủy thủ, chỉ là nhẹ nhàng xoay một cái, chủy thủ đã cắt đứt dây thừng, hắn một tay giữ chặt Nhan Tiểu Ngọc, một tay khác kéo lấy thắt lưng của nàng.

 

Quần của Nhan Tiểu Ngọc rơi xuống vách núi, dưới làn váy là hai chân trắng nõn mảnh khảnh có chồng chất vết thương, đang khuya lộn xộn giữa không trung, một đầu thắt lưng trong tay Tiêu Ninh Lan đã được thắt vào một nhánh cây.

 

Mắt thấy nhánh cây vì sức nặng của hai người mà răng rắc rung động, Tiêu Ninh Lan rống giận, “Làm sao ngươi lại nặng như vậy?”

 

Nhan Tiểu Ngọc một bộ dạng sắp khóc, “Mùa đông đến rồi, đương nhiên sẽ lên cân. . . . . .”

 

“Bên cạnh có một cái sơn động, ngươi nhanh leo lên đi, nhánh cây này sẽ nhanh không chịu được rồi!” Tiêu Ninh Lan trên trán chảy ra mồ hôi, trên mu bàn tay gân xanh mạnh nổi, nhìn xem nhánh cây lộ ra vết nứt ra, hắn sốt ruột nhìn Nhan Tiểu Ngọc.

 

Nhan Tiểu Ngọc chăm chú bắt lấy tay của hắn, không ngừng lắc đầu, “Ta không được, cái sơn động kia xa như vậy, ta sẽ ngã chết !”

 

Tiêu Ninh Lan tức giận cắn răng, “Ngươi nếu không nhảy qua đi, ta liền nới lỏng tay, ta đếm ba cái, một, hai. . . . . .”

 

Khi hắn đếm tới ba, Nhan Tiểu Ngọc rốt cục cố lấy dũng khí, hướng bên cạnh đạp một cái, buông ra Tiêu Ninh Lan nhảy qua đám cây trước cửa hang, túng lấy chúng rồi từ từ bò vào sơn, đá vụn dưới chân nàng rơi xuống vực sâu không đáy, nàng kinh hồn chưa định, miệng mở lớn thở dốc, chân không ngăn được còn run run, nguy hiểm thật. . . . . .

 

 

Đệ 1 cuốn 19 hoài xuân

 

Tiêu Ninh Lan nhảy qua đến tựu hiển  thoải mái hơn, hắn có khinh công làm nội tình, trên tay có cầm lấy Nhan Tiểu Ngọc  đai lưng, nhẹ nhàng nhảy lên, người tựu đã rơi vào Nhan Tiểu Ngọc bên người, nhìn xem nàng trên đùi đổ máu  miệng vết thương, hèn mọn nói, “Làm sao ngươi như vậy vô dụng? Một chút thương, tựu làm cho huyết lưu thành như vậy!”

 

Nhan Tiểu Ngọc phẫn hận  đứng người lên, cầm làn váy che khuất hai chân, gầm hét lên, “Ta biến thành cái dạng này, là ai làm hại? Là ai làm hại?”

 

Tiêu Ninh Lan đã ở đại khẩu thở dốc, đại khái là vừa mới kinh hồn chưa định, lại tiêu hao không ít thể lực, hắn đi vào trong động ngồi, bắt đầu tìm đánh lửa Thạch Sanh hỏa.

 

Giằng co hơn phân nửa ban đêm, Nhan Tiểu Ngọc thật sự vừa mệt vừa đói, thẳng đến Tiêu Ninh Lan ở bên trong phát lên  hỏa, nàng mới đi  đi vào, tại cái động khẩu, nàng phát hiện một loại nhan sắc tiên diễm rất giống sơn tra  trái cây, nàng hái được vài khỏa, nếm tại trong miệng, ừ, rất ngọt, ăn thật ngon.

 

Vì vậy, nàng đem có thể đến  trái cây toàn bộ hái xong rồi, bưng lấy một đống ngồi vào bên cạnh đống lửa, vừa ăn, bên cạnh hào phóng  hỏi Tiêu Ninh Lan, “Nơi này có quả dại, ngươi có muốn ăn hay không?”

 

Tiêu Ninh Lan mắt lé nhìn nàng một cái, không có rất tức giận  nói, “Như vậy bẩn, không có rửa ngươi đều ăn?”

 

Nhan Tiểu Ngọc trợn trắng mắt, không để ý tới hắn, tiếp tục gặm của mình trái cây, Tiêu Ninh Lan đứng người lên, trực tiếp theo trong tay nàng túm lấy vài cái, khi hắn nhờ ánh lửa nhìn rõ ràng trái cây thời điểm, có chút hoảng sợ  nhìn thấy Nhan Tiểu Ngọc.

 

Nhan Tiểu Ngọc phát hiện sắc mặt của hắn không đúng, gặm quả dại nói, “Làm sao vậy? Sợ có độc sao? Ta sợ nói cho ngươi biết, loại này mang theo ám tử sắc  quả dại, là không có độc . . . . . .”

 

Tiêu Ninh Lan trên mặt hiện lên một cái quái dị dị  biểu lộ, hắn không thể tưởng tượng nổi  nói, “Ngươi có biết hay không loại này quả dại?”

 

“Không biết a, nhưng là ăn thật ngon!” Nhan Tiểu Ngọc trong chớp mắt đã gặm hoàn hảo vài cái, đứng người lên, vỗ vỗ hình cầu  cái bụng, hảo no bụng, nếu bất quá chén nhiệt sữa, vậy thì càng tốt hơn.

 

“Loại này quả dại, gọi hoài xuân quả,  xuân dược  chủ yếu thành phần.” Tiêu Ninh Lan đem quả dại đặt ở trong lòng bàn tay, giơ lên, cho Nhan Tiểu Ngọc nhìn rõ ràng.

 

Nhan Tiểu Ngọc chất phác gật đầu, “Nha.” Vô tội  mắt to, không hề chớp mắt  chằm chằm vào Tiêu Ninh Lan.

 

Tiêu Ninh Lan muốn hỏng mất, ném đi quả dại, một cái bạo lật đánh vào Nhan Tiểu Ngọc  trên đầu, “A đầu của ngươi, chẳng lẽ ngươi đều không có nóng lên  cảm giác sao? Chờ một chút đừng hy vọng ta giúp ngươi giải độc!”

 

Nhan Tiểu Ngọc xoa đầu, trừng mắt Tiêu Ninh Lan, “Mắc mớ gì tới ngươi, ta không nhớ ngươi giúp ta, hơn nữa  căn bản không phải cái gì hoài xuân quả, ta hiện tại một điểm cảm giác đều không có!”

 

Tiêu Ninh Lan không nói gì, nhìn xem Nhan Tiểu Ngọc, sau đó xoay người đi nhặt được một ít cỏ khô trải giường chiếu, Nhan Tiểu Ngọc toàn thân đều đau nhức, rụt lại tại hỏa bên cạnh, cảm thấy nhiệt, rời xa  hỏa, lại cảm thấy lãnh, miệng vết thương còn đang trôi máu, nàng trừng mắt Tiêu Ninh Lan bóng lưng, “Uy , đem ngươi  vạt áo kéo một khối xuống, ta chân miệng vết thương lại bị vỡ.”

 

Tiêu Ninh Lan xoay người nhìn xem nàng, căng nhéo lông mày đầu, chỉ thấy nàng đỏ thẫm  máu theo chân uốn lượn dưới xuống, Nhan Tiểu Ngọc chính cúi đầu, xem miệng vết thương của mình, cằm của nàng cùng cổ buộc vòng quanh một cái duyên dáng đường cong.

 

Hắn đứng người lên, đánh trúng quần áo  vạt áo, theo vạt áo hạ kéo ra một cái vải vóc, đi đến bên người nàng, lạnh lùng nói, “Bả lui người đi ra!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: